Xót lòng cảnh nhà nghèo không có nổi tấm chăn bống, cậu bé 13 tuổi phải đốt lửa sưởi ấm cho bố nằm liệt

Xót lòng cảnh nhà nghèo không có nổi tấm chăn bống, cậu bé 13 tuổi phải đốt lửa sưởi ấm cho bố nằm liệt

(Dân trí) – Nhà nghèo đến độ không thể mua nổi tấm chăn bông chống rét, cậu bé đành đốt lửa sưởi ấm cho bố. Ngày mùng 4 tết người mẹ đã phải ra đồng mò cua, bắt ốc, kiểm miếng ăn qua ngày.
Hai tay thoăn thoắt thêm lõi ngô vào bếp để giữ lửa, cậu bé Nguyễn Văn Triệu, năm nay đã 13 tuổi, nhưng trông em còi cọc, khuôn mặt đanh lại của những đứa trẻ ở vùng quê sớm phải vất vả.

Cậu bé kể, “có một cái chăn thì tối qua bố cháu làm ướt, trời rét cháu phải đốt lửa cho bố cháu sưởi. Nhà hết gạo, đầu năm cháu không dám hỏi vay ai. Cháu đang chờ mẹ cháu về xem có bắt được ít cua, hay ốc nào không để nấu cho bố cháu ăn…”, nói rồi cậu bé hướng mắt nhìn đăm đăm ra ngõ.

Bị ngã dẫn đến chấn thương sọ não, hiện anh Minh bị liệt toàn thân
Trên chiếc chõng tre kê gần bếp lửa, người đàn ông trung niên nằm co quắp, với gương mặt ngây dại đến tội nghiệp, nửa đầu bên phải lõm sâu, cùng vết khâu kéo dài vắt từ tai phải lên đỉnh đầu rồi vòng qua sau gáy. Thấy chúng tôi, anh cố nhổm người dậy nhưng không thể, miệng méo xệch, ú ớ không thành tiếng…

Hoàn cảnh bi đát kể trên là của gia đình chị Đặng Thị Phán, (59 tuổi) và anh Nguyễn Văn Minh, (49 tuổi, ở khu 14, xã Đồng Lương, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ).

Nhà nghèo đến nỗi không thể mua nổi tấm chăn bông, cậu bé 13 tuổi đốt lửa sưởi ấm cho bố
Theo tìm hiểu của chúng tôi, chị Đặng Thị Phán vốn kém sắc, lại chậm chạp nên khi đã ngoài 30 tuổi chị vẫn không có chàng trai nào ngỏ ý… Sau nhờ mai mối, người phụ nữ lỡ thì nên vợ chồng với anh Minh – người đàn ông tật nguyền bẩm sinh và ít hơn chị 10 tuổi.

Từ đó, người phụ nữ trụ cột gia đình vốn sức yếu lại đẻ liền 3 đứa con, nên bao năm qua gia đình chị luôn sống trong cảnh nghèo khó, cơ cực. Nhiều lúc đối diện với cảnh thiếu thốn đủ đường, thì vợ chồng chị vẫn động viên nhau vượt qua nghịch cảnh để tiếp tục sống.

Gian bếp rách nát ngày đầu xuân, cậu bé 13 tuổi ngồi bên bếp lửa chăm bố khiến nhiều người cảm thấy xót xa.

Nhưng tai họa bất ngờ giáng xuống gia đình khốn khó này, đẩy họ vào bước đường cùng: Tháng 3/2020, người chồng tật nguyền trượt chân ngã đập đầu xuống nền nhà đẫn đến chấn thương sọ não. Trong nhà không có một đồng, may mắn được ngân hàng chính sách hỗ trợ cho vay 50 triệu đồng với lãi suất thấp, nên anh Minh được đưa đi điều trị mới giữ lại được tính mạng.

Tháng 9/2020, anh Minh lại bị ngã lần thứ 2, lần này cú ngã khiến phần hộp sọ bên trái bị vỡ. Sau ca phẫu thuật cấp cứu khẩn cấp, anh Minh nằm viện được 10 ngày thì chị Phán đành đưa chồng trở về nhà. Bởi, người phụ nữ khốn khó này không biết tìm đâu ra tiền để chồng chị được tiếp tục chữa trị nơi bệnh viện.

Không được chữa trị, anh Minh dần bị liệt toàn thân, đồng thời gần như mất luôn cả giọng nói, phần hộp sọ bị vỡ chưa được ghép ngày càng lõm sâu hơn. Nhiều đêm, Triệu thấy mẹ ngồi ôm bố, lặng lẽ gạt nước mắt, cậu bé 13 tuổi biết mẹ thương bố lắm, nhưng vì nhà quá nghèo khó mà đành bất lực trong đau đớn.

13 tuổi, Triệu phải thay mẹ chăm sóc bố
2 đứa con gái không được học hành đến nơi đến chốn, nên sớm lấy chồng và sống trong nghèo khó. Để lo cái ăn cho người chồng gặp nạn và đứa con trai út đang học lớp 7, chị Phán không nề hà bất cứ công việc gì, từ làm cỏ chè thuê, cấy thuê, cho đến gánh nước thuê… nhưng vốn sức yếu nên dần dần không ai thuê nữa. Người phụ nữ tội nghiệp này đành phải lang thang khắp bờ ao, bờ mương, vệ cỏ kiếm con cua, con ốc đem ra chợ đổi gạo sống lay lắt qua ngày.

Trao đổi với ông Hoàng Văn Khánh, Trưởng khu 14 cho biết, gia đình chị Phán là hộ nghèo nhiều năm nay và không biết đến bao giờ có thể thoát nghèo. Anh Minh vốn khuyết tật bẩm sinh, lại gặp nạn nay nằm liệt 1 chỗ càng khiến cho chị Phán nặng gánh hơn.

Ngày mùng 4 tết, người phụ nữ nghèo khó này đã phải lần mò khắp bờ ao, vệ cỏ kiếm con cua con ốc để đổi gạo sống qua ngày
Ông Khánh cho biết thêm, “trước hoàn cảnh bi đát của gia đình chị Phán, bà con chúng tôi ai cũng thương cảm.Chúng tôi cũng đã vận động quên góp để giúp đỡ gia đình chị, nhưng là địa phương miền núi nghèo khó, nên sự giúp đỡ rất là hạn chế. Qua đây, là đại diện cho chính quyền địa phương, tôi tha thiết mong mỏi các nhà hảo tâm giúp đỡ gia đình chị”.

Chia tay những con người khốn khổ, với những gương mặt não nề, tuyệt vọng… tôi không dám hình dung những ngày tiếp theo đối với gia đình này sẽ như thế nào!? Níu lấy tay tôi, chị Phán khẩn cầu: “Tôi sống khổ cũng quen rồi. Giờ tôi chỉ ao ước có chút tiền để đưa bố nó về bệnh viện ghép lại hộp sọ bị vỡ thôi!…”

Giờ chị chỉ ao ước có chút tiền để đưa chồng đi bệnh viện ghép hộp sọ

Nguồn tin: Dân Trí

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!